Chúng tôi là đôi bạn cùng lứa tuổi...là đôi
bạn "kim đồng ngọc nữ tí hon" mà tôi vẫn thường được nghe mấy
người lớn bảo..... thế mà thoáng cái đă mấy năm không ngặp....
Năm
ấy, tôi về quê ngoại ăn tết và cũng t́nh cờ gặp lại anh. Anh thay đổi
rất nhiều kể từ h́nh dáng tới t́nh t́nh và cái thói quen ngày xưa anh vẫn kháo vào
đầu tôi và bảo "sao bé ngốc thế". Những lần đó,anh làm tôi tức lắm
nhưng bây giờ tôi thèm và nhớ những câu nói dễ thương đó của anh. Nhưng
anh bây giờ nào c̣n là anh của tôi ngày xưa. Qua ngoại và mọi người, tôi được
biết từ ngày bố anh mất, anh đă trở thành người không phương hướng
như thuyền gặp băo tố giũa biển cà. Trong môt thời gian ngắn, từ một
học sinh giỏi từ ngày cắp sách tới trường trở nên không đủ điểm
thi vào cấp 3. Từ một người anh trai gương mẫu giờ thành một người
cộc cằn đáng sợ. Những bạn bè của anh cũng như tôi ngày trước
rời xa anh ... không một lời tạm biệt... Và anh bắt đầu chơi với
những người mà tôi cho là " tệ nạn xă hội" hút thuốc, rượu chè, trộm
cắp,... thậm chí những người nghiện ma túy.
Chiều tối hôm đó, tôi
gặp anh trong một quán nhỏ ở vỉa hè. Anh trong tay đang cầm một điếu
thuốt hút ph́ phèo một cách thoả măn. Cùng với anh là đám bạn người th́ cầm
cốc bia...đứa th́ cầm trai rượu tu ừng ực như uống nước
lă.... Có một đúa một tay cầm cái đùi gà vừa nhai nhau nháu, tay kia th́ chỉ về
hướng tôi và nói ǵ với đám bạn. Th́ ra hắn đă phát hiện tôi đang nh́n về
bàn đó một cách mất hồn. Cả đám quay sang nh́n tôi và trêu nghẹo tôi ngoại chừ
anh. Một tiếng vang lên:
- Em gái nh́n sao buồn thế...Lại đây uống rượu
với tụi anh
Lại một tiếng khác vang vang lên:
- Em nh́n ǵ tụi anh mà đắm
đuối thế??
Câu nói đó làm tôi xấu hổ đỏ cả mặt. Chưa
b́nh tĩnh được th́ một tiếng khác lại vang lên:
- em gái giận nh́n đẹp
phết!
Tôi liền đứng dậy tính tiền và bỏ đi. Cái tiếng vang vang
kia lại xuất hiện:
- Đi đâu thế em ? ở lại đây chơi với
tụi anh...tí nữa anh đưa về
Tức giận, tôi bỏ chạy ... Tôi giận
những câu nói của họ... và cũng giận cả anh để họ trêu chọc tôi
mà chỉ ngồi im như một pho tượng....không giống ngày xưa... anh không bao giờ
cho ai trêu tôi cũng không bao giờ để tôi khóc.... Nhưng hôm nay, anh đă không có một
phản ứng ǵ....
Ngày tôi rời quê ngoại, chiều hôm đó, tôi đă một ḿnh
dạo bước ....bước qua những con đường mà ngày xưa chúng tôi đă
cùng sánh vai. Một buổi chiều mùa xuân thiệt lạnh. Những cặp t́nh nhân tay nắm
tay. Bỗng có một bé gái xuất hiện trước mặt tôi: - Chị mua hoa cho em đi
chị
Tôi hơi ngạc nhiên...nhưng cũng nhiểu ngay ra rằng hôm nay là lễ t́nh
nhân. Nó đă giải thích cái thắc mắc của tôi "sao hôm nay không có ai đi dạo một
ḿnh như tôi". Tếng bé gái lại vang lên - Chị mua hoa nhé chi?
Thế là tôi mua một
đóa hồng xinh xắn. Nh́n vào đó bỗng khiến tôi nhớ lại ngày xưa. Ngày lễ
t́nh nhân năm ấy.... Chúng tôi c̣n bé nên chảng hiểu lễ t́nh nhân là ǵ nhưng tôi thấy
những chị được tặng hoa hồng... tôi thích ... tôi cũng níu tay anh
-
Bé thích hoa hồng....anh mua hoa hồng tặng bé nhé?
Anh tḥ tay vào túi quần móc ra một
đồng bạc lẻ nhàu nát mà anh đă để dành qua buổi nhịn ăn sáng nay,
chạy lại người bán hoa....anh mua tặng tôi một bông hồng nhỏ bé như bông
hồng tôi đang cầm trên tay...
Khi tôi về tới nhà th́ cũng là lúc tôi phải chào
ngoại, chào nơi có những kỷ niệm khó quên....nơi đă từng có anh và tôi một
thủa vui vẻ bên nhau.... Trong sân ga, những kẻ đón người đưa thật
đông đúc. Ngồi trên xe lửa tôi tḥ tay ra vẫy tay chào với những người
thân một lần cuối th́ có một cánh tay mạnh mẽ đẩy một cái hộp nhỏ
vào tay tôi
-Ú ớ tôi gọi người đó ...nhưng anh ta cứ cắm đầu
bỏ đi trong bóng tối.
Thoáng đầu, tôi nghĩ là một sự lầm lẫn.
Khi tàu bắt đầu lăn bánh th́ cái t́nh ṭ ṃ của tôi không thể nào ngưng lại được.
Tôi cẩn thận mở cái hộp ra. Trong hộp, môt bông hồng nhỏ và một cái thiệp.
Mở thiệp ra... ḍng chữ quen thuộc đă làm tim tôi ngừng đập: " anh xin lỗi
bé ..... anh đă không giữ được những lời hứa của anh... xin lỗi cô
bé ngốc của anh"....Kèm theo cái thiệp là một đoá hồng đă được
ép khô. Và đó chính là đóa hồng mà anh tặng tôi ngày ấy. Nó có tên tôi và anh trên hai cái lá
duy nhất. Ngày đó, tôi đă đem ép lại và tặng lại cho anh. Lúc đó, tôi mới
biết anh đă không quên tôi... và ngay lúc đó trái tim của tôi cũng khác ten anh....
Sau
này, tôi nghe ngoại bảo là anh đă rời quê, rời khỏi nơi đă đem lai cho anh
những buồn phiền, đau khổ... Dù anh ở đâu tôi cũng biết anh không quên
tôi va tôi cũng không bao giờ quên anh ....